出鸡陵关

(宋代)王称

手麾白羽箑,凌晨出夷关。夷关春始开,行旅多欢颜。

笑掬青涧流,为洗瘴疠残。浮云引征佩,共结轻阴还。

前登忘险疲,凭高眺林峦。却忆征南暮,溟濛海雾间。

王称

眉州人,字季平。王赏子。累官承议郎知龙州。刻意史学,搜采北宋太祖至钦宗九朝事迹为《东都事略》,孝宗淳熙中洪迈修四朝国史时奏进,特授直秘阁。宁宗庆元间官至吏部郎中。又有《西夏事略》。

《出鸡陵关》拼音标注

chū jī líng guān
shǒu hūi bái yǔ shà,
líng chén chū yí guān。
yí guān chūn shǐ kāi,
xíng lv̌ duō huān yán。
xiào jú qīng jiàn líu,
wèi xǐ zhàng lì cán。
fú yún yǐn zhēng pèi,
gòng jié qīng yīn huán。
qián dēng wàng xiǎn pí,
píng gāo tiào lín luán。
què yì zhēng nán mù,
míng méng hǎi wù jiān。