哭孙太初

(明代)王宠

叔夜天人流,龙章混土木。太初关中来,鬈鬓骑白鹿。

恢恢天网外,玉立青山独。倒着莲花巾,虹霓恣成服。

腰头虎鞶囊,自诧神仙箓。高餐太白雪,屡憩车箱谷。

层云荡其胸,溟渤空两目。雄谈豁古今,饥鼠窜深屋。

赋诗声殷殷,月黑魍魉伏。铿鍧钟律应,突兀崖障矗。

斯人则云亡,古调竟谁复。天马不受衔,孤星堕南陆。

安石竟殒鸡,贾谊终遭鵩。草堂漭何在,落日玄猿哭。

王宠

(1494—1533)明苏州府吴县人,字履仁,后字履吉,号雅宜山人。为蔡羽先生门生,居洞庭三年,既而在石湖之滨读书二十年。由诸生贡入国子监。工书画,行书疏秀出尘,妙得晋法。于书无所不窥。诗刻尚风骨。有《雅宜山人集》。

《哭孙太初》拼音标注

kū sūn tài chū
shū yè tiān rén líu,
lóng zhāng hùn tǔ mù。
tài chū guān zhōng lái,
quán bìn qí bái lù。
hūi hūi tiān wǎng wài,
yù lì qīng shān dú。
dǎo zháo lián huā jīn,
hóng ní zì chéng fú。
yāo tóu hǔ pán náng,
zì chà shén xiān lù。
gāo cān tài bái xuě,
lv̌ qì chē xiāng gǔ。
céng yún dàng qí xiōng,
míng bó kōng liǎng mù。
xióng tán huō gǔ jīn,
jī shǔ cuàn shēn wū。
fù shī shēng yīn yīn,
yuè hēi wǎng liǎng fú。
kēng hōng zhōng lv̀ yìng,
tū wù yá zhàng chù。
sī rén zé yún wáng,
gǔ diào jìng shúi fù。
tiān mǎ bù shòu xián,
gū xīng duò nán lù。
ān shí jìng yǔn jī,
jiǎ yí zhōng zāo fú。
cǎo táng mǎng hé zài,
luò rì xuán yuán kū。