病起对镜作

(明代)王宠

闭户十日病骨僵,手龟发燥面色苍。朱颜绿鬓不相待,俯仰天地为凄凉。男儿勋业竟何在,镜中摸索求亡羊。古来相马失之瘦,龙文虎脊空腾骧。忆昨结客少年场,呼鹰走狗势陆梁。金盘赌酒争五白,银烛娇歌弹《陌桑》。谓言富贵唾手取,吹毛插翼森开张。十年献赋不得意,貂裘宝玦无晶光。平生酒徒渐零落,羞涩阴符垂虎囊。学书无成学剑晚,歧路侧足心周章。百年冰炭满怀抱,万里鸿鹄方翱翔。明朝散发武陵去,夹岸桃花烟水长。

王宠

(1494—1533)明苏州府吴县人,字履仁,后字履吉,号雅宜山人。为蔡羽先生门生,居洞庭三年,既而在石湖之滨读书二十年。由诸生贡入国子监。工书画,行书疏秀出尘,妙得晋法。于书无所不窥。诗刻尚风骨。有《雅宜山人集》。

《病起对镜作》拼音标注

bìng qǐ dùi jìng zuò
bì hù shí rì bìng gǔ jiāng,
shǒu gūi fā zào miàn sè cāng。
zhū yán lv̀ bìn bù xiāng dài,
fǔ yǎng tiān dì wèi qī liáng。
nán ér xūn yè jìng hé zài,
jìng zhōng mō suǒ qíu wáng yáng。
gǔ lái xiāng mǎ shī zhī shòu,
lóng wén hǔ jí kōng téng xiāng。
yì zuó jié kè shǎo nián cháng,
hū yīng zǒu gǒu shì lù liáng。
jīn pán dǔ jǐu zhēng wǔ bái,
yín zhú jiāo gē dàn 《 mò sāng 》。
wèi yán fù gùi tuò shǒu qǔ,
chūi máo chā yì sēn kāi zhāng。
shí nián xiàn fù bù dé yì,
diāo qíu bǎo jué wú jīng guāng。
píng shēng jǐu tú jiàn líng luò,
xīu sè yīn fú chúi hǔ náng。
xué shū wú chéng xué jiàn wǎn,
qí lù cè zú xīn zhōu zhāng。
bǎi nián bīng tàn mǎn huái bào,
wàn lǐ hóng hú fāng áo xiáng。
míng zhāo sàn fā wǔ líng qù,
jiā àn táo huā yān shǔi cháng 。