多丽 别恨
(明代)王夫之
悄年华,偏是流光难掷。梦回时、分明眼底,掷亭杨柳初折。
浑相忘、金微路远,与扳留、青组珠勒。天涯何处,漫生芳草,归来珍重怕逢啼。
鴂重思、省元来是,梦生死关河。隔今生,永迢迢良,夜如何拚。
得祗当、年华镫影,里鸳鸯绣带轻。拆怨落、花浪随流,水消尽、西园旧春。
色孤馆黄,昏雨丝云,片苍苔满地无人。迹问青、天何意留,住孤鸾只教。
空辜负,当年无限,山海恩德。

王夫之
王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。
《多丽 别恨》拼音标注
duō lì bié hèn
qiǎo nián huá,
piān shì líu guāng nán zhí。
mèng húi shí 、 fēn míng yǎn dǐ,
zhí tíng yáng lǐu chū zhé。
hún xiāng wàng 、 jīn wēi lù yuǎn,
yǔ bān líu 、 qīng zǔ zhū lè。
tiān yá hé chù,
màn shēng fāng cǎo,
gūi lái zhēn zhòng pà féng tí。
juè zhòng sī 、 shěng yuán lái shì,
mèng shēng sǐ guān hé。
gé jīn shēng,
yǒng tiáo tiáo liáng,
yè rú hé pàn。
dé zhī dāng 、 nián huá dēng yǐng,
lǐ yuān yāng xìu dài qīng。
chāi yuàn luò 、 huā làng súi líu,
shǔi xiāo jǐn 、 xī yuán jìu chūn。
sè gū guǎn huáng,
hūn yǔ sī yún,
piàn cāng tái mǎn dì wú rén。
jī wèn qīng 、 tiān hé yì líu,
zhù gū luán zhǐ jiào。
kōng gū fù,
dāng nián wú xiàn,
shān hǎi ēn dé。
- 上一篇:忆秦娥 蓼花
- 下一篇:摸鱼儿 辛词烟柳斜阳之句宜其悲也乃尤有甚于彼者复用韵写之