先开移丹桂一株于窗下作供为赋十六韵

(明代)王夫之

静馆香成界,空林影结邻。道心难举似,清供不馀尘。

仙种遥移月,浓芳偶借春。雨轻虹一色,霞近日重轮。

偷药朱颜驻,凌云紫气臻。灵砂初破体,金粟化生身。

南国霜殷橘,江皋日射蘋。忘忧添妙蔼,晚醉厌工颦。

落照疏林映,彤云细缬匀。深沾湘瑟甲,乍启散花唇。

宿火沈膏灺,兰镫锦罩新。珊枝撑玉魄,丹蕊炼金神。

莲坠留房露,榴函尽妒津。商芝分煜煜,琴鲤想鳞鳞。

彩雾通炉篆,幽芬上氎巾。赤旃檀荫合,谁道苾刍贫。

王夫之

王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。

《先开移丹桂一株于窗下作供为赋十六韵》拼音标注

xiān kāi yí dān gùi yī zhū yú chuāng xià zuò gōng wèi fù shí lìu yùn
jìng guǎn xiāng chéng jiè,
kōng lín yǐng jié lín。
dào xīn nán jǔ sì,
qīng gōng bù yú chén。
xiān zhǒng yáo yí yuè,
nóng fāng ǒu jiè chūn。
yǔ qīng hóng yī sè,
xiá jìn rì zhòng lún。
tōu yào zhū yán zhù,
líng yún zǐ qì zhēn。
líng shā chū pò tǐ,
jīn sù huà shēng shēn。
nán guó shuāng yīn jú,
jiāng gāo rì shè pín。
wàng yōu tiān miào ǎi,
wǎn zùi yàn gōng pín。
luò zhào shū lín yìng,
tóng yún xì xié yún。
shēn zhān xiāng sè jiǎ,
zhà qǐ sàn huā chún。
sù huǒ shěn gāo xiè,
lán dēng jǐn zhào xīn。
shān zhī chēng yù pò,
dān rǔi liàn jīn shén。
lián zhùi líu fáng lù,
líu hán jǐn dù jīn。
shāng zhī fēn yù yù,
qín lǐ xiǎng lín lín。
cǎi wù tōng lú zhuàn,
yōu fēn shàng dié jīn。
chì zhān tán yìn hé,
shúi dào bì chú pín。