瑞鹤仙 寿刘庶仙

(明代)王夫之

桃花开也未,有酥雨微晴,烂熏春醉。何须倾绿蚁,弄嫩柳莺背。

黄醅香腻,綵衣新试,更昨岁、兰开双穗。此芳辰不乐,何如尘世,原同儿戏。

曾记牡丹月下,琴轩春早,笑歌声沸。年华弹指,渐两鬓,霜华缀。

看江山,一晌蜃楼闪烁,烟波杳霭无际。只壶公壸里,韶光一色,彤云多丽。

王夫之

王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。

《瑞鹤仙 寿刘庶仙》拼音标注

rùi hè xiān shòu líu shù xiān
táo huā kāi yě wèi,
yǒu sū yǔ wēi qíng,
làn xūn chūn zùi。
hé xū qīng lv̀ yǐ,
nòng nèn lǐu yīng bèi。
huáng pēi xiāng nì,
cǎi yī xīn shì,
gèng zuó sùi 、 lán kāi shuāng sùi。
cǐ fāng chén bù lè,
hé rú chén shì,
yuán tóng ér xì。
céng jì mǔ dān yuè xià,
qín xuān chūn zǎo,
xiào gē shēng fèi。
nián huá dàn zhǐ,
jiàn liǎng bìn,
shuāng huá zhùi。
kàn jiāng shān,
yī shǎng shèn lóu shǎn shuò,
yān bō yǎo ǎi wú jì。
zhǐ hú gōng kǔn lǐ,
sháo guāng yī sè,
tóng yún duō lì。