满江红 直述

(明代)王夫之

泪冷金人,渭城远、酸风痛哭。君莫笑、痴狂风醒,口如布谷。

堕地分明成艮兑,通身浑是乾坤肉。耿双眸、黑白风模糊,分棋局。

千钟粟,谁家粟。黄金屋,谁家屋。任锦心绣口,难忘题目。

为问鹤归华表后,何人更唱还乡曲。把甲辰、尧纪到如今,从头读。

王夫之

王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。

《满江红 直述》拼音标注

mǎn jiāng hóng zhí shù
lèi lěng jīn rén,
wèi chéng yuǎn 、 suān fēng tòng kū。
jūn mò xiào 、 chī kuáng fēng xǐng,
kǒu rú bù gǔ。
duò dì fēn míng chéng gèn dùi,
tōng shēn hún shì gān kūn ròu。
gěng shuāng móu 、 hēi bái fēng mó hú,
fēn qí jú。
qiān zhōng sù,
shúi jiā sù。
huáng jīn wū,
shúi jiā wū。
rèn jǐn xīn xìu kǒu,
nán wàng tí mù。
wèi wèn hè gūi huá biǎo hòu,
hé rén gèng chàng huán xiāng qū。
bǎ jiǎ chén 、 yáo jì dào rú jīn,
cóng tóu dú。