摸鱼儿 其七

(明代)王夫之

转汀洲、回峦斜拥,曲径松杉堆黛。落帆人径寒潭静,幡影风摇星彩。

涵轻霭。渐潮声、鱼音梵呗喧金界。霜林惊籁。更百八绵连,噌吰奰发,流响空青内。

深院锁,谁放鲸吟出海。澄江歘腾漰湃。唤回客梦清宵永,寂历閒心如洒。

君莫骇。君不见、景阳旧恨台城改。佛镫绿叆。共窣堵铃鸣,相轮铎径,长夜悲兴败。

王夫之

王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。

《摸鱼儿 其七》拼音标注

mō yú ér qí qī
zhuǎn tīng zhōu 、 húi luán xié yǒng,
qū jìng sōng shān dūi dài。
luò fān rén jìng hán tán jìng,
fān yǐng fēng yáo xīng cǎi。
hán qīng ǎi。
jiàn cháo shēng 、 yú yīn fàn bài xuān jīn jiè。
shuāng lín liáng lài。
gèng bǎi bā mián lián,
chēng hóng bì fā,
líu xiǎng kōng qīng nèi。
shēn yuàn suǒ,
shúi fàng jīng yín chū hǎi。
chéng jiāng xū téng pēng pài。
huàn húi kè mèng qīng xiāo yǒng,
jì lì xián xīn rú sǎ。
jūn mò hài。
jūn bù jiàn 、 jǐng yáng jìu hèn tái chéng gǎi。
fó dēng lv̀ ài。
gòng sù dǔ líng míng,
xiāng lún duó jìng,
cháng yè bēi xīng bài。