春云怨 春雨

(明代)王夫之

一宵风雨。将小窗曙色,朦胧勒住。惊起数声啼鸟,多在碧烟深重处。

肥绿欺人,瘦红欲尽,流水无情向南浦。红药多憨,翠胎未吐,还遣花期误。

问春拟向何方去。怕芳草天涯,萋萋非故。记得年时踏青路。

燕子重来,梦里楼高,望迷烟树。桃叶难凭,流莺不管,自绾柳丝低诉。

王夫之

王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。

《春云怨 春雨》拼音标注

chūn yún yuàn chūn yǔ
yī xiāo fēng yǔ。
jiāng xiǎo chuāng shù sè,
méng lóng lè zhù。
liáng qǐ shù shēng tí niǎo,
duō zài bì yān shēn zhòng chù。
féi lv̀ qī rén,
shòu hóng yù jǐn,
líu shǔi wú qíng xiàng nán pǔ。
hóng yào duō hān,
cùi tāi wèi tǔ,
huán qiǎn huā qī wù。
wèn chūn nǐ xiàng hé fāng qù。
pà fāng cǎo tiān yá,
qī qī fēi gù。
jì dé nián shí tà qīng lù。
yàn zǐ zhòng lái,
mèng lǐ lóu gāo,
wàng mí yān shù。
táo yè nán píng,
líu yīng bù guǎn,
zì wǎn lǐu sī dī sù。