摸鱼儿 病后作

(明代)王夫之

问还馀、莺花几许,容吾酬尽春债。向来淡吾写虚空,也须添朱着黛。

真狡狯。拈一片、落英欲揉韶光碎。泼天无赖。拚古庙香炉,荒村迓鼓,社夥从新赛。

痴绝处,瘦骨披襟潇洒。倚阑目断天外。归禽谁戢双双翼,栖稳垂杨烟霭。

空惭愧。喷热血、心肝摘出从人卖。寸丝留在。便棠杜云寒,白杨风起,不道馀香坏。

王夫之

王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。

《摸鱼儿 病后作》拼音标注

mō yú ér bìng hòu zuò
wèn huán yú 、 yīng huā jī xǔ,
róng wú chóu jǐn chūn zhài。
xiàng lái dàn wú xiě xū kōng,
yě xū tiān zhū zháo dài。
zhēn jiǎo huá。
nián yī piàn 、 luò yīng yù róu sháo guāng sùi。
pō tiān wú lài。
pàn gǔ miào xiāng lú,
huāng cūn yà gǔ,
shè huǒ cóng xīn sài。
chī jué chù,
shòu gǔ pī jīn xiāo sǎ。
yǐ lán mù duàn tiān wài。
gūi qín shúi jí shuāng shuāng yì,
qī wěn chúi yáng yān ǎi。
kōng cán kùi。
pēn rè xiě 、 xīn gān zhāi chū cóng rén mài。
cùn sī líu zài。
biàn táng dù yún hán,
bái yáng fēng qǐ,
bù dào yú xiāng huài。