春月歌

(明代)王夫之

睛风初暖溪光紫,杨柳风轻吹不起。迢迢璧月背云飞,摇荡春云映春水。

春水涵空倒碧天,金波微定影初圆。花趺红敛垂珠露,叶底苔平缀玉钱。

可怜月落留难住,可惜春光来复去。昨日梨花巳起风,何时柳絮还粘树。

柳絮梨花早岁春,芳郊草软素光匀。绿窗竹叶飘鸾尾,白袷落英照锦鳞。

当时不解留春在,月落月生春易改。胡蝶香迷梦不成,碧桃花褪芳谁采。

采芳踏月当年客,双鬓银丝欺素魄。婵娟不解古今愁,斜转空山荡轻碧。

王夫之

王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。

《春月歌》拼音标注

chūn yuè gē
jīng fēng chū nuǎn xī guāng zǐ,
yáng lǐu fēng qīng chūi bù qǐ。
tiáo tiáo bì yuè bèi yún fēi,
yáo dàng chūn yún yìng chūn shǔi。
chūn shǔi hán kōng dǎo bì tiān,
jīn bō wēi dìng yǐng chū yuán。
huā fū hóng liàn chúi zhū lù,
yè dǐ tái píng zhùi yù qián。
kě lián yuè luò líu nán zhù,
kě xī chūn guāng lái fù qù。
zuó rì lí huā sì qǐ fēng,
hé shí lǐu xù huán nián shù。
lǐu xù lí huā zǎo sùi chūn,
fāng jiāo cǎo ruǎn sù guāng yún。
lv̀ chuāng zhú yè piāo luán wěi,
bái jiá luò yīng zhào jǐn lín。
dāng shí bù jiě líu chūn zài,
yuè luò yuè shēng chūn yì gǎi。
hú dié xiāng mí mèng bù chéng,
bì táo huā tùn fāng shúi cǎi。
cǎi fāng tà yuè dāng nián kè,
shuāng bìn yín sī qī sù pò。
chán juān bù jiě gǔ jīn chóu,
xié zhuǎn kōng shān dàng qīng bì。