哀管生永叙

(明代)王夫之

落叶风喧夕,啼鸦柏冷霜。如何悼亡客,还有丧予伤。

岳径云藏雪,洋泉月引凉。培兰将九畹,鍊镜巳三商。

带草先摧绿,传灯独秉光。思深千里驾,望属百身良。

煜煜芝房折,悠悠蒿里长。紫囊悲太傅,缃帙冷中郎。

春谷江流远,南云塞路荒。人情谁剑挂,天道岂弓张。

交绝怜东里,狂歌问子桑。贡生空委佩,鲍叔未分粻。

笛咽山阳馆,琴残子敬床。宁知哀九辩,不及待沈湘。

王夫之

王夫之(1619年10月7日-1692年2月18日),字而农,号姜斋、又号夕堂,湖广衡州府衡阳县(今湖南衡阳)人。他与顾炎武、黄宗羲并称明清之际三大思想家。其著有《周易外传》、《黄书》、《尚书引义》、《永历实录》、《春秋世论》、《噩梦》、《读通鉴论》、《宋论》等书。王夫之自幼跟随自己的父兄读书,青年时期王夫之积极参加反清起义,晚年王夫之隐居于石船山,著书立传,自署船山病叟、南岳遗民,学者遂称之为船山先生。

《哀管生永叙》拼音标注

āi guǎn shēng yǒng xù
luò yè fēng xuān xī,
tí yā bǎi lěng shuāng。
rú hé dào wáng kè,
huán yǒu sāng yú shāng。
yuè jìng yún cáng xuě,
yáng quán yuè yǐn liáng。
péi lán jiāng jǐu wǎn,
liàn jìng sì sān shāng。
dài cǎo xiān cūi lv̀,
chuán dēng dú bǐng guāng。
sī shēn qiān lǐ jià,
wàng shǔ bǎi shēn liáng。
yù yù zhī fáng zhé,
yōu yōu hāo lǐ cháng。
zǐ náng bēi tài fù,
xiāng zhì lěng zhōng láng。
chūn gǔ jiāng líu yuǎn,
nán yún sāi lù huāng。
rén qíng shúi jiàn guà,
tiān dào qǐ gōng zhāng。
jiāo jué lián dōng lǐ,
kuáng gē wèn zǐ sāng。
gòng shēng kōng wěi pèi,
bào shū wèi fēn zhāng。
dí yān shān yáng guǎn,
qín cán zǐ jìng chuáng。
níng zhī āi jǐu biàn,
bù jí dài shěn xiāng。