题龙虎将军凤阳童公思亲卷

(明代)王恭

将军少年论五兵,刀头几岁成功名。腰悬鹊印行分阃,令严虎帐居专城。

望乡更在云飞处,思亲梦绕临濠树。羽檄星流恐后期,綵衣日远那能顾。

忆昨鸣珂出帝京,一门兄弟被恩荣。谁知略地攻城手,偏动瞻云陟屺情。

上流浇酒三军醉,半菽饥分苦留意。应嫌食子徒徇名,却笑辞亲空齧臂。

南镇闽川胜玉关,唯将忠节慰慈颜。由来葵藿倾心处,只在春晖寸草间。

王恭

王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。

《题龙虎将军凤阳童公思亲卷》拼音标注

tí lóng hǔ jiāng jūn fèng yáng tóng gōng sī qīn juàn
jiāng jūn shǎo nián lùn wǔ bīng,
dāo tóu jī sùi chéng gōng míng。
yāo xuán què yìn xíng fēn kǔn,
lìng yán hǔ zhàng jū zhuān chéng。
wàng xiāng gèng zài yún fēi chù,
sī qīn mèng rào lín háo shù。
yǔ xí xīng líu kǒng hòu qī,
cǎi yī rì yuǎn nà néng gù。
yì zuó míng kē chū dì jīng,
yī mén xiōng dì bèi ēn róng。
shúi zhī lvè dì gōng chéng shǒu,
piān dòng zhān yún zhì qǐ qíng。
shàng líu jiāo jǐu sān jūn zùi,
bàn shú jī fēn kǔ líu yì。
yìng xián shí zǐ tú xùn míng,
què xiào cí qīn kōng niè bì。
nán zhèn mǐn chuān shèng yù guān,
wéi jiāng zhōng jié wèi cí yán。
yóu lái kúi huò qīng xīn chù,
zhǐ zài chūn hūi cùn cǎo jiān。