陆推府望露思亲卷
(明代)王恭

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《陆推府望露思亲卷》拼音标注
lù tūi fǔ wàng lù sī qīn juàn
lù hóu dōng xiáo shì,
jiā lín xī chǔ xiāng。
bié lái niàn qīn shè,
mù chǔ gū yún xiáng。
gū yún piāo piāo dòng tíng zhǔ,
mèng fēi bù dào sān xiāng pǔ。
tiān mén xī wàng shù fēng yáo,
lǐ shǔi dōng líu cùn xīn kǔ。
zuó rì chéng ēn bié zǐ chén,
mǐn zhōu fù lǎo hòu chē chén。
zhēng kàn bì shǔi huán lín xìu,
lái zuǒ zhū fān zào gài chén。
mò yán shù dài héng tūi fǔ,
hán qí zhào biàn duō shū yù。
sān chǐ tàn zhī àn yù qíng,
yī lián gé duàn bāo jū lù。
zhāo zhāo xùn yàn bù cí fán,
míng huàn yóu lái gǔ suǒ yán。
ruò dài jǐn yī gūi shěng rì,
fū rén hán xiào wèn píng fǎn。
- 上一篇:书渔樵耕牧四画 其三
- 下一篇:赠黄典幕修筑堤防