赠邑长史高凉黄惟成
(明代)王恭
赞襄花县独驰名,高论心閒政自平。寸禄只充沽酒费,一廉谁似到官清。
公馀束带横经坐,吏散空庭著履行。芹泮下车严释菜,棠阴悬榻待时英。
宦游此日非梅福,宣室他年是贾生。宛马向来空冀北,吴钩终见发丰城。
高凉月隐乡林梦,淮泗秋深魏阙情。知尔长才姑小试,不惭黄宪旧家声。

王恭
王恭(1343-?),字安仲,长乐沙堤人。家贫,少游江湖间,中年隐居七岩山,为樵夫20多年,自号“皆山樵者”。善诗文,与高木秉、陈亮等诸文士唱和,名重一时。诗人王 曾为他作《皆山樵者传》。明永乐二年(1404年),年届六十岁的王恭以儒士荐为翰林待诏,敕修《永乐大典》。永乐五年,《永乐大典》修成,王恭试诗高第,授翰林典籍。不久,辞官返里。王恭作诗,才思敏捷,下笔千言立就,诗风多凄婉,隐喻颇深。为闽中十才子之一,著有《白云樵集》四卷,《草泽狂歌》五卷及《风台清啸》等。
《赠邑长史高凉黄惟成》拼音标注
zèng yì cháng shǐ gāo liáng huáng wéi chéng
zàn xiāng huā xiàn dú chí míng,
gāo lùn xīn xián zhèng zì píng。
cùn lù zhǐ chōng gū jǐu fèi,
yī lián shúi sì dào guān qīng。
gōng yú shù dài héng jīng zuò,
lì sàn kōng tíng zhù lv̌ xíng。
qín pàn xià chē yán shì cài,
táng yīn xuán tà dài shí yīng。
huàn yóu cǐ rì fēi méi fú,
xuān shì tā nián shì jiǎ shēng。
wǎn mǎ xiàng lái kōng jì běi,
wú gōu zhōng jiàn fā fēng chéng。
gāo liáng yuè yǐn xiāng lín mèng,
huái sì qīu shēn wèi què qíng。
zhī ěr cháng cái gū xiǎo shì,
bù cán huáng xiàn jìu jiā shēng。