逢道者神和子

(唐代)王毂

珍重神和子,闻名五十年。童颜终不改,绿发尚依然。酒里消闲日,人间作散仙。长生如可慕,相逐隐林泉。

王毂

王毂,唐诗人。字虚中,自号临沂子。宜春(今属江西)人。乾宁五年登进士及第。历国子博士,终尚书郎。未第时为《玉树曲》,大播于时。

《逢道者神和子》拼音标注

féng dào zhě shén hé zǐ
zhēn zhòng shén hé zǐ,
wén míng wǔ shí nián。
tóng yán zhōng bù gǎi,
lv̀ fā shàng yī rán。
jǐu lǐ xiāo xián rì,
rén jiān zuò sàn xiān。
cháng shēng rú kě mù,
xiāng zhú yǐn lín quán。