临江仙(离怀)

(宋代)王观

别岸相逢何草草,扁舟两岸垂杨。绣屏珠箔绮香囊。酒深歌拍缓,愁入翠眉长。燕子归来人去也,此时无奈昏黄。桃花应是我心肠。不禁微雨,流泪湿红妆。

王观

王观(1035--1100),字通叟,生于如皋(今江苏如皋),北宋著名词人。王安石为开封府试官时,他得中科举及第。宋仁宗嘉佑二年(1057年),考中进士。其后,历任大理寺丞、江都知县等职,在任时作《扬州赋》,宋神宗阅后大喜,大加褒赏;又撰《扬州芍药谱》一卷,遂被重用为翰林学士净土。

《临江仙(离怀)》拼音标注

lín jiāng xiān ( lí huái )
bié àn xiāng féng hé cǎo cǎo,
biǎn zhōu liǎng àn chúi yáng。
xìu píng zhū bó qǐ xiāng náng。
jǐu shēn gē pāi huǎn,
chóu rù cùi méi cháng。
yàn zǐ gūi lái rén qù yě,
cǐ shí wú nài hūn huáng。
táo huā yìng shì wǒ xīn cháng。
bù jìn wēi yǔ,
líu lèi shī hóng zhuāng。