郊礼庆成诗

(宋代)王珪

有宋乘炎运,于今迈百年。祖功虽不易,子百自能传。宝历迎长至,神丘放大圜。录宫千福降,清庙一诚专。翠仗鉤陈下,青城斗极边。侧班回众弁,虚次待高烟。晦雾初宵断,晴云未晓鲜。天形何磊落,帝步变周旋。丽泽沾鱼鸟,休歌被管弦。欢声兼岳动,和气与春运。在昔开鸿业,斯民入化甄。监危常栗栗,受祉更乾乾。此日膺神策,孤臣老禁筵。愿将成命颂,独奏迩英前。

王珪

王珪(1019年—1085年6月12日),字禹玉,北宋名相、著名文学家。祖籍成都华阳,幼时随叔父迁居舒州(今安徽省潜山县)。仁宗庆历二年(1042年),王珪进士及第,高中榜眼。初通判扬州,召直集贤院。历官知制诰、翰林学士、知开封府等。哲宗即位,封岐国公。旋卒于位,年六十七,赠太师,谥文恭。王珪历仕三朝,典内外制十八年,朝廷大典册,多出其手。自执政至宰相,凡十六年,少所建明,时称“三旨相公”。原有文集百卷,已佚。《四库全书》辑有《华阳集》四十卷。

《郊礼庆成诗》拼音标注

jiāo lǐ qìng chéng shī
yǒu sòng chéng yán yùn,
yú jīn mài bǎi nián。
zǔ gōng sūi bù yì,
zǐ bǎi zì néng chuán。
bǎo lì yíng cháng zhì,
shén qīu fàng dà yuán。
lù gōng qiān fú jiàng,
qīng miào yī chéng zhuān。
cùi zhàng gōu chén xià,
qīng chéng dǒu jí biān。
cè bān húi zhòng biàn,
xū cì dài gāo yān。
hùi wù chū xiāo duàn,
qíng yún wèi xiǎo xiān。
tiān xíng hé lěi luò,
dì bù biàn zhōu xuán。
lì zé zhān yú niǎo,
xīu gē bèi guǎn xián。
huān shēng jiān yuè dòng,
hé qì yǔ chūn yùn。
zài xī kāi hóng yè,
sī mín rù huà zhēn。
jiān wēi cháng lì lì,
shòu zhǐ gèng gān gān。
cǐ rì yīng shén cè,
gū chén lǎo jìn yán。
yuàn jiāng chéng mìng sòng,
dú zòu ěr yīng qián 。