宫之奇庙

(唐代)王翰

空山遗庙远难寻,斜入荒林一径阴。碧瓦落风苍鼠走,画梁窥月训狐吟。

颠軨兵入亡唇齿,函谷臣归去腹心。若此贪昏何可谏,知机难似五羊深。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《宫之奇庙》拼音标注

gōng zhī qí miào
kōng shān yí miào yuǎn nán xún,
xié rù huāng lín yī jìng yīn。
bì wǎ luò fēng cāng shǔ zǒu,
huà liáng kūi yuè xùn hú yín。
diān líng bīng rù wáng chún chǐ,
hán gǔ chén gūi qù fù xīn。
ruò cǐ tān hūn hé kě jiàn,
zhī jī nán sì wǔ yáng shēn。