奉教和王达善学士梅花四咏 其二 梅香

(唐代)王翰

雪为丰采月为神,檀蕊风传始辨真。高似广寒攀桂客,幽如湘水佩兰人。

冰蕤吹破黄金粟,玉骨薰秾紫麝尘。世上群芳孰可比,可怜茉莉属残春。

王翰

王翰(公元687年~726年),字子羽,并州晋阳(今山西太原市)人,唐代边塞诗人。与王昌龄同时期,王翰这样一个有才气的诗人,其集不传。其诗载于《全唐诗》的,仅有14首。登进士第,举直言极谏,调昌乐尉。复举超拔群类,召为秘书正字。擢通事舍人、驾部员外。出为汝州长史,改仙州别驾。

《奉教和王达善学士梅花四咏 其二 梅香》拼音标注

fèng jiào hé wáng dá shàn xué shì méi huā sì yǒng qí èr méi xiāng
xuě wèi fēng cǎi yuè wèi shén,
tán rǔi fēng chuán shǐ biàn zhēn。
gāo sì guǎng hán pān gùi kè,
yōu rú xiāng shǔi pèi lán rén。
bīng rúi chūi pò huáng jīn sù,
yù gǔ xūn nóng zǐ shè chén。
shì shàng qún fāng shú kě bǐ,
kě lián mò lì shǔ cán chūn。