
王洪
(1379—1420)明浙江钱塘人,字希范,号毅斋。少年时才思颖发,洪武二十九年成进士,年仅十八。永乐初入翰林为检讨,与修《大典》。帝颁佛曲于塞外,逡巡不应诏为文,受排挤,不复进用。与当时王称、王恭、王褒称词林四王,均有才名。
《留别孙孟博》拼音标注
líu bié sūn mèng bó
xiāng cí míng rì qù zhāo tiān,
chǔ shǔi wú shān xīng yǎo rán。
qiān lǐ duàn yún súi qù mǎ,
yī jiāng míng yuè zài gūi chuán。
cǎo lú hùi jī lián jūn lǎo,
yù shǔ dēng míng kùi wǒ xiān。
yù mǎi shǔ jiān sān wàn fú,
zhāo zhāo hūi xiě jì lái piān。