夏日閒居乐 其一

(明代)王洪

绿竹苍松引夏凉,方塘曲沼藕花香。千峰独对空山静,一鸟不鸣清昼长。

舂得细粮如玉子,酿来新酒胜璚浆。人生快意能如此,何用荒唐入醉乡。

王洪

(1379—1420)明浙江钱塘人,字希范,号毅斋。少年时才思颖发,洪武二十九年成进士,年仅十八。永乐初入翰林为检讨,与修《大典》。帝颁佛曲于塞外,逡巡不应诏为文,受排挤,不复进用。与当时王称、王恭、王褒称词林四王,均有才名。

《夏日閒居乐 其一》拼音标注

xià rì xián jū lè qí yī
lv̀ zhú cāng sōng yǐn xià liáng,
fāng táng qū zhǎo ǒu huā xiāng。
qiān fēng dú dùi kōng shān jìng,
yī niǎo bù míng qīng zhòu cháng。
chōng dé xì liáng rú yù zǐ,
niàng lái xīn jǐu shèng qióng jiāng。
rén shēng kuài yì néng rú cǐ,
hé yòng huāng táng rù zùi xiāng。