挽袁太常廷玉代时彦作
(明代)王洪
蚤从藩邸识天颜,喜得功名半世閒。归去天涯双白鬓,梦回江上一青山。
寒岩夜静闻猿唳,秋浦云深见鹤还。寂寞遗庄何处是,数株烟柳夕阳间。

王洪
(1379—1420)明浙江钱塘人,字希范,号毅斋。少年时才思颖发,洪武二十九年成进士,年仅十八。永乐初入翰林为检讨,与修《大典》。帝颁佛曲于塞外,逡巡不应诏为文,受排挤,不复进用。与当时王称、王恭、王褒称词林四王,均有才名。
《挽袁太常廷玉代时彦作》拼音标注
wǎn yuán tài cháng tíng yù dài shí yàn zuò
zǎo cóng fán dǐ shì tiān yán,
xǐ dé gōng míng bàn shì xián。
gūi qù tiān yá shuāng bái bìn,
mèng húi jiāng shàng yī qīng shān。
hán yán yè jìng wén yuán lì,
qīu pǔ yún shēn jiàn hè huán。
jì mò yí zhuāng hé chù shì,
shù zhū yān lǐu xī yáng jiān。