北京八咏 其四 琼岛春云

(明代)王洪

琼圃瑶台接太清,凤纹龙彩照春晴。九重自逐祥风转,五色长承瑞日明。

珠树望来留鹤驭,翠华行处拂鸾旌。为章共仰文明化,愿效周诗颂太平。

王洪

(1379—1420)明浙江钱塘人,字希范,号毅斋。少年时才思颖发,洪武二十九年成进士,年仅十八。永乐初入翰林为检讨,与修《大典》。帝颁佛曲于塞外,逡巡不应诏为文,受排挤,不复进用。与当时王称、王恭、王褒称词林四王,均有才名。

《北京八咏 其四 琼岛春云》拼音标注

běi jīng bā yǒng qí sì qióng dǎo chūn yún
qióng pǔ yáo tái jiē tài qīng,
fèng wén lóng cǎi zhào chūn qíng。
jǐu zhòng zì zhú xiáng fēng zhuǎn,
wǔ sè cháng chéng rùi rì míng。
zhū shù wàng lái líu hè yù,
cùi huá xíng chù fú luán jīng。
wèi zhāng gòng yǎng wén míng huà,
yuàn xiào zhōu shī sòng tài píng。