登万州东山题壁 其二
(明代)王弘诲
性癖时耽水与山,每逢佳巘一开颜。巉岩忽上华封顶,汗漫兼寻泉石间。
地接弦觞宁为赏,心閒鱼鸟总相关。为怜缑岭吹箫者,安得从之共往还。

王弘诲
(1542—?)明广东琼州定安人,字少传,号忠铭。嘉靖四十四年进士。选庶吉士,官至南京礼部尚书。初释褐,值海瑞廷杖下诏狱,力调护之。张居正当国,作《火树篇》、《春雪歌》以讽。有《天池草》、《尚友堂稿》。
《登万州东山题壁 其二》拼音标注
dēng wàn zhōu dōng shān tí bì qí èr
xìng pǐ shí dān shǔi yǔ shān,
měi féng jiā yǎn yī kāi yán。
chán yán hū shàng huá fēng dǐng,
hàn màn jiān xún quán shí jiān。
dì jiē xián shāng níng wèi shǎng,
xīn xián yú niǎo zǒng xiāng guān。
wèi lián gōu líng chūi xiāo zhě,
ān dé cóng zhī gòng wǎng huán。