秦女吹箫曲
(宋代)王淮
翠鬟二八秦宫女,学得吹箫作鸾语。芙蓉帐暖护春香,十二楼头弄云雨。
箫声飘飘度彩霞,好风送上仙人家。仙人特遣双凤下,载入秦宫看桂华。
桂华零落秦宫冷,十二楼头空月影。寒螀夜夜断人肠,双凤不来云路长。

王淮
王准(1126年—1189年),字季海,金华城区人。南宋名相。绍兴十五年(1145年)考中进士,授临海尉。历任监察御史、右正言、秘书少监兼恭王府直讲、太常少卿、中书舍人。官至左丞相,封鲁国公。淳熙十六年(1189年)卒,赠少师,谥文定。
《秦女吹箫曲》拼音标注
qín nv̌ chūi xiāo qū
cùi huán èr bā qín gōng nv̌,
xué dé chūi xiāo zuò luán yǔ。
fú róng zhàng nuǎn hù chūn xiāng,
shí èr lóu tóu nòng yún yǔ。
xiāo shēng piāo piāo dù cǎi xiá,
hǎo fēng sòng shàng xiān rén jiā。
xiān rén tè qiǎn shuāng fèng xià,
zài rù qín gōng kàn gùi huá。
gùi huá líng luò qín gōng lěng,
shí èr lóu tóu kōng yuè yǐng。
hán jiāng yè yè duàn rén cháng,
shuāng fèng bù lái yún lù cháng。