平夷道中二首 其一

(南北朝)王寂

河阳白发近来添,行役劳劳岁已淹。仕路黄杨何日进,宦情橄榄几时甜。

未妨徐邈时中圣,自笑东坡不受痁。箕斗虚名将底用,慨然舒笑一掀髯。

王寂

王寂(1128~1194)金代文学家。字元老,号拙轩,蓟州玉田(今河北玉田)人。德三年进士,历仕太原祁县令、真定少尹兼河北西路兵马副都总管。大定二十六年,因救灾之事蒙冤,被贬蔡州防御使,后以中都路转运使致仕。卒谥文肃。工诗文,诗境清刻镵露,古文博大疏畅,著有《拙轩集》。

《平夷道中二首 其一》拼音标注

píng yí dào zhōng èr shǒu qí yī
hé yáng bái fā jìn lái tiān,
xíng yì láo láo sùi yǐ yān。
shì lù huáng yáng hé rì jìn,
huàn qíng gǎn lǎn jī shí tián。
wèi fáng xú miǎo shí zhōng shèng,
zì xiào dōng pō bù shòu diàn。
jī dǒu xū míng jiāng dǐ yòng,
kǎi rán shū xiào yī xiān rán。