玉泉歌赠莫希颜锦衣

(明代)王渐逵

谁似玉泉子,锦衣抛掷金吾去,独向渔樵结俦侣。

长镵大笠卧烟霞,世上皇王杳何许。有时走上西山巅,倚剑挂天默无语。

君不见城中甲第真可怜,梁肉饱饫绮纨鲜。朝喜承恩暮沾赐,何人勒石登燕然。

匈奴昨日窥边郡,羽书夜入榆林镇。好驰十万清幕庭,归来笑取封侯印。

王渐逵

(1498—1559)明广东番禺人,字用仪,一字鸿山,号青萝子、大隐山人。正德十二年进士,官刑部主事。以养母请告,家居十余年,后至广州,适有诏,养病逾三年者不复叙用。乃赴会稽,谒王阳明墓,与其门人讲学。久之乃归。后复被荐入京,言事不报,复乞归。嘉靖三十七年十二月卒。有《青萝文集》。

《玉泉歌赠莫希颜锦衣》拼音标注

yù quán gē zèng mò xī yán jǐn yī
shúi sì yù quán zǐ,
jǐn yī pāo zhí jīn wú qù,
dú xiàng yú qiáo jié chóu lv̌。
cháng chán dà lì wò yān xiá,
shì shàng huáng wáng yǎo hé xǔ。
yǒu shí zǒu shàng xī shān diān,
yǐ jiàn guà tiān mò wú yǔ。
jūn bù jiàn chéng zhōng jiǎ dì zhēn kě lián,
liáng ròu bǎo yù qǐ wán xiān。
zhāo xǐ chéng ēn mù zhān sì,
hé rén lè shí dēng yàn rán。
xiōng nú zuó rì kūi biān jùn,
yǔ shū yè rù yú lín zhèn。
hǎo chí shí wàn qīng mù tíng,
gūi lái xiào qǔ fēng hóu yìn。