题别遗爱草堂兼呈李十使君(李十亦尝隐庐山白鹿洞)

(唐代)王建

曾住炉峰下,书堂对药台。斩新萝径合,依旧竹窗开。砌水亲看决,池荷手自栽。五年方暂至,一宿又须回。纵未长归得,犹胜不到来。君家白鹿洞,闻道亦生苔。

王建

王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。

《题别遗爱草堂兼呈李十使君(李十亦尝隐庐山白鹿洞)》拼音标注

tí bié yí ài cǎo táng jiān chéng lǐ shí shǐ jūn ( lǐ shí yì cháng yǐn lú shān bái lù dòng )
céng zhù lú fēng xià,
shū táng dùi yào tái。
zhǎn xīn luó jìng hé,
yī jìu zhú chuāng kāi。
qì shǔi qīn kàn jué,
chí hé shǒu zì zāi。
wǔ nián fāng zàn zhì,
yī sù yòu xū húi。
zòng wèi cháng gūi dé,
yóu shèng bù dào lái。
jūn jiā bái lù dòng,
wén dào yì shēng tái。