晚秋病中

(唐代)王建

万事风吹过耳轮,贫儿活计亦曾闻。偶逢新语书红叶,难得闲人话白云。霜下野花浑著地,寒来溪鸟不成群。病多体痛无心力,更被头边药气熏。

王建

王建(768年—835年),字仲初,颍川(今河南许昌)人,唐朝诗人。出身寒微,一生潦倒。曾一度从军,约46岁始入仕,曾任昭应县丞、太常寺丞等职。后出为陕州司马,世称王司马。与张籍友善,乐府与张齐名,世称张王乐府。

《晚秋病中》拼音标注

wǎn qīu bìng zhōng
wàn shì fēng chūi guò ěr lún,
pín ér huó jì yì céng wén。
ǒu féng xīn yǔ shū hóng yè,
nán dé xián rén huà bái yún。
shuāng xià yě huā hún zhù dì,
hán lái xī niǎo bù chéng qún。
bìng duō tǐ tòng wú xīn lì,
gèng bèi tóu biān yào qì xūn。