寄碧涧诸旧友

(明代)王渐逵

廿年绝尘鞅,养疴在丘山。良朋日已远,亲知旷容颜。

飞葭转夷则,凉风动遥关。晶晶天宇高,湛湛清汉还。

呼童理篙楫,驾言溯洄澜。碧涧多俦侣,相从弃人间。

云萝卧深映,岁月有馀閒。一见疑旧交,坐我黄绮班。

文佩结衷好,丹霞以为餐。达观澹神虑,冥迹涤尘烦。

人生若羁束,百岁无时闲。安得驭羽车,逸驾长追攀。

王渐逵

(1498—1559)明广东番禺人,字用仪,一字鸿山,号青萝子、大隐山人。正德十二年进士,官刑部主事。以养母请告,家居十余年,后至广州,适有诏,养病逾三年者不复叙用。乃赴会稽,谒王阳明墓,与其门人讲学。久之乃归。后复被荐入京,言事不报,复乞归。嘉靖三十七年十二月卒。有《青萝文集》。

《寄碧涧诸旧友》拼音标注

jì bì jiàn zhū jìu yǒu
niàn nián jué chén yǎng,
yǎng kē zài qīu shān。
liáng péng rì yǐ yuǎn,
qīn zhī kuàng róng yán。
fēi jiā zhuǎn yí zé,
liáng fēng dòng yáo guān。
jīng jīng tiān yǔ gāo,
zhàn zhàn qīng hàn huán。
hū tóng lǐ gāo jí,
jià yán sù húi lán。
bì jiàn duō chóu lv̌,
xiāng cóng qì rén jiān。
yún luó wò shēn yìng,
sùi yuè yǒu yú xián。
yī jiàn yí jìu jiāo,
zuò wǒ huáng qǐ bān。
wén pèi jié zhōng hǎo,
dān xiá yǐ wèi cān。
dá guān dàn shén lv̀,
míng jī dí chén fán。
rén shēng ruò jī shù,
bǎi sùi wú shí xián。
ān dé yù yǔ chē,
yì jià cháng zhūi pān。