
王渐逵
(1498—1559)明广东番禺人,字用仪,一字鸿山,号青萝子、大隐山人。正德十二年进士,官刑部主事。以养母请告,家居十余年,后至广州,适有诏,养病逾三年者不复叙用。乃赴会稽,谒王阳明墓,与其门人讲学。久之乃归。后复被荐入京,言事不报,复乞归。嘉靖三十七年十二月卒。有《青萝文集》。
《飞来和岳斋高韵》拼音标注
fēi lái hé yuè zhāi gāo yùn
shān míng zhōng sù dài yún céng,
dì qǐ fēi lái sè xiāng zhēng。
yán zuò dāng wèi tiān xià sì,
dá mó yuán shì gǔ jīn sēng。
kōng tái luò zhào máng qīu gě,
jué hè shēn lín yǐn xià bīng。
què tàn hùi néng tān yuǎn shèng,
bù jiāng yī bō jiè chuán dēng。
- 上一篇:藩司诸公见访失迓诗以谢之 其一
- 下一篇:伦何二君访予于双峰山庄用前韵二首 其一