寄伦穗石

(明代)王渐逵

文珠生合浦,美玉产蓝田。白虹贯穷旻,潜光媚重渊。

幽深岂不远,至宝纷目前。散樗盈道傍,匠石相弃捐。

嫫母充井闾,形容希见怜。婘华自钟眷,丑拙夫奚叹。

从古谅斯造,谁能测其然。姬公勤日赅,孔辙母停巡。

多才信为累,居德日已迁。轮辕迈攸往,致饬在朱殷。

姱脩起神媚,荏苒伤岁年。愿言惧流光,毋为贻悔愆。

王渐逵

(1498—1559)明广东番禺人,字用仪,一字鸿山,号青萝子、大隐山人。正德十二年进士,官刑部主事。以养母请告,家居十余年,后至广州,适有诏,养病逾三年者不复叙用。乃赴会稽,谒王阳明墓,与其门人讲学。久之乃归。后复被荐入京,言事不报,复乞归。嘉靖三十七年十二月卒。有《青萝文集》。

《寄伦穗石》拼音标注

jì lún sùi shí
wén zhū shēng hé pǔ,
měi yù chǎn lán tián。
bái hóng guàn qióng mín,
qián guāng mèi zhòng yuān。
yōu shēn qǐ bù yuǎn,
zhì bǎo fēn mù qián。
sàn chū yíng dào bàng,
jiàng shí xiāng qì juān。
mó mǔ chōng jǐng lv́,
xíng róng xī jiàn lián。
quán huá zì zhōng juàn,
chǒu zhuó fū xī tàn。
cóng gǔ liàng sī zào,
shúi néng cè qí rán。
jī gōng qín rì gāi,
kǒng chè mǔ tíng xún。
duō cái xìn wèi lèi,
jū dé rì yǐ qiān。
lún yuán mài yōu wǎng,
zhì chì zài zhū yīn。
kuā xīu qǐ shén mèi,
rěn rǎn shāng sùi nián。
yuàn yán jù líu guāng,
wú wèi yí hǔi qiān。