沁园春 忆故人

(元代)王结

盖世英雄,谷口躬耕,商山采芝。甚野情自商,山林枯槁,癯儒那有,廓庙英姿。落魄狂游,故人不见,蔼蔼停云酒一卮。青山外,渺无穷烟水,两地相思。滦京着个分司。是鸣凤朝阳此一时。想朝行惊避,豸冠绣服,都人争看,玉树琼枝。燕寝凝香,江湖载酒,谁识三生杜牧之。凝情处,望龙沙万里,暮雨丝丝。

王结

(1275—1336)元易州定兴人,字仪伯。从太史董朴受经,深研性命道德之学。成宗时充爱育黎拔力八达宿卫。后历侍武宗、仁宗朝。屡陈时政,为帝所嘉纳。顺帝初累官为翰林学士,知制诰。参修国史,拜中书左丞。有诗文集。

《沁园春 忆故人》拼音标注

qìn yuán chūn yì gù rén
gài shì yīng xióng,
gǔ kǒu gōng gēng,
shāng shān cǎi zhī。
shén yě qíng zì shāng,
shān lín kū gǎo,
qú rú nà yǒu,
kuò miào yīng zī。
luò pò kuáng yóu,
gù rén bù jiàn,
ǎi ǎi tíng yún jǐu yī zhī。
qīng shān wài,
miǎo wú qióng yān shǔi,
liǎng dì xiāng sī。
luán jīng zháo gè fēn sī。
shì míng fèng zhāo yáng cǐ yī shí。
xiǎng zhāo xíng liáng bì,
zhì guān xìu fú,
dū rén zhēng kàn,
yù shù qióng zhī。
yàn qǐn níng xiāng,
jiāng hú zài jǐu,
shúi shì sān shēng dù mù zhī。
níng qíng chù,
wàng lóng shā wàn lǐ,
mù yǔ sī sī 。