
王令
王令(1032~1059)北宋诗人。初字钟美,后改字逢原。原籍元城(今河北大名)。 5岁丧父母,随其叔祖王乙居广陵(今江苏扬州)。长大后在天长、高邮等地以教学为生,有治国安民之志。王安石对其文章和为人皆甚推重。有《广陵先生文章》、《十七史蒙求》。
《南徐怀古》拼音标注
nán xú huái gǔ
xī rén zhàn xiě huà wèi tǔ,
jīn rén cháng huái xī rén kǔ。
dà jiāng míng míng jié hǎi líu,
tiě wèng chéng gāo pái wàn hǔ。
gān kūn wèi dìng lóng shé zhēng,
rì yuè xū gūi rén yì zhǔ。
jiāng shān běn bù wèi yīng xióng,
yīng xióng zì fù jiāng shān sǐ 。
- 上一篇:和龙冈送白洛原将命护作因得归沐
- 下一篇:冬阴寄满子权