春城望湖
(宋代)王令
春城绿野郁相望,闲客闲来兴自长。不见暮云成宿雨,空看芳草到斜阳。花生恶土终成笑,兰不逢人自信香。虽有尘缨无处濯,坐观渔者满沧浪。

王令
王令(1032~1059)北宋诗人。初字钟美,后改字逢原。原籍元城(今河北大名)。 5岁丧父母,随其叔祖王乙居广陵(今江苏扬州)。长大后在天长、高邮等地以教学为生,有治国安民之志。王安石对其文章和为人皆甚推重。有《广陵先生文章》、《十七史蒙求》。
《春城望湖》拼音标注
chūn chéng wàng hú
chūn chéng lv̀ yě yù xiāng wàng,
xián kè xián lái xīng zì cháng。
bù jiàn mù yún chéng sù yǔ,
kōng kàn fāng cǎo dào xié yáng。
huā shēng è tǔ zhōng chéng xiào,
lán bù féng rén zì xìn xiāng。
sūi yǒu chén yīng wú chù zhuó,
zuò guān yú zhě mǎn cāng làng 。