
王令
王令(1032~1059)北宋诗人。初字钟美,后改字逢原。原籍元城(今河北大名)。 5岁丧父母,随其叔祖王乙居广陵(今江苏扬州)。长大后在天长、高邮等地以教学为生,有治国安民之志。王安石对其文章和为人皆甚推重。有《广陵先生文章》、《十七史蒙求》。
《谢张和仲老宝云茶》拼音标注
xiè zhāng hé zhòng lǎo bǎo yún chá
gù rén yǒu yì zhēn lián wǒ,
líng chuǎn fēng tí jì bì mén。
yǔ liáo wén yuán xiāo kě bìng,
huán zhāo chǔ kè dú xǐng hún。
pēng lái sì dài wú yún jiǎo,
zhāi chù chén wú gǔ yǔ hén。
guǒ kěn tóng cháng zhú lín xià,
hán quán yìng yǒu hùi shān cún 。