再赠束孝先
(宋代)王令
玉缺见不挠,剑折佑真刚。张目不见心,人真未易量。念我未知子,徒知外观望。安识子所怀,赤日包白光。去去终我身,两两无想忘。纵予道路忧,骨尚付子藏。

王令
王令(1032~1059)北宋诗人。初字钟美,后改字逢原。原籍元城(今河北大名)。 5岁丧父母,随其叔祖王乙居广陵(今江苏扬州)。长大后在天长、高邮等地以教学为生,有治国安民之志。王安石对其文章和为人皆甚推重。有《广陵先生文章》、《十七史蒙求》。
《再赠束孝先》拼音标注
zài zèng shù xiào xiān
yù quē jiàn bù náo,
jiàn zhé yòu zhēn gāng。
zhāng mù bù jiàn xīn,
rén zhēn wèi yì liàng。
niàn wǒ wèi zhī zǐ,
tú zhī wài guān wàng。
ān shì zǐ suǒ huái,
chì rì bāo bái guāng。
qù qù zhōng wǒ shēn,
liǎng liǎng wú xiǎng wàng。
zòng yú dào lù yōu,
gǔ shàng fù zǐ cáng 。