平山堂寄欧阳公
(宋代)王令
废苑繁华未可寻,孤城西北路嶔崟。檐边城过峰峦顶,柱下云回草树阴。宾客日随千骑乐,管弦风入万家深。知公白玉堂中梦,未负当时壮观心。

王令
王令(1032~1059)北宋诗人。初字钟美,后改字逢原。原籍元城(今河北大名)。 5岁丧父母,随其叔祖王乙居广陵(今江苏扬州)。长大后在天长、高邮等地以教学为生,有治国安民之志。王安石对其文章和为人皆甚推重。有《广陵先生文章》、《十七史蒙求》。
《平山堂寄欧阳公》拼音标注
píng shān táng jì ōu yáng gōng
fèi yuàn fán huá wèi kě xún,
gū chéng xī běi lù qīn yín。
yán biān chéng guò fēng luán dǐng,
zhù xià yún húi cǎo shù yīn。
bīn kè rì súi qiān qí lè,
guǎn xián fēng rù wàn jiā shēn。
zhī gōng bái yù táng zhōng mèng,
wèi fù dāng shí zhuàng guān xīn 。