
王令
王令(1032~1059)北宋诗人。初字钟美,后改字逢原。原籍元城(今河北大名)。 5岁丧父母,随其叔祖王乙居广陵(今江苏扬州)。长大后在天长、高邮等地以教学为生,有治国安民之志。王安石对其文章和为人皆甚推重。有《广陵先生文章》、《十七史蒙求》。
《寄宿倅陆经子履》拼音标注
jì sù cùi lù jīng zǐ lv̌
xūn yè yōu yōu wèi kě tān,
zhí xū súi chù zhuó xūn hān。
jūn zhī shì lù sān wú yùn,
wǒ yǔ rén qíng qī bù kān。
wén jiè zhū yī wèi bié chéng,
xiǎng húi qīng yǎn yì gāo tán。
dōng fēng shàng yǒu xī xíng yuē,
yǒng shǔi qiáo biān dìng jiě cān 。