登郡楼

(宋代)王令

江城朝雨湿晴烟,楼上风帆送去船。苟得息肩闲几月,时来开口笑山川。田园啼鸟三春月,江海扁舟万里天。何计脱身来此老,青山白发两忘年。

王令

王令(1032~1059)北宋诗人。初字钟美,后改字逢原。原籍元城(今河北大名)。 5岁丧父母,随其叔祖王乙居广陵(今江苏扬州)。长大后在天长、高邮等地以教学为生,有治国安民之志。王安石对其文章和为人皆甚推重。有《广陵先生文章》、《十七史蒙求》。

《登郡楼》拼音标注

dēng jùn lóu
jiāng chéng zhāo yǔ shī qíng yān,
lóu shàng fēng fān sòng qù chuán。
gǒu dé xī jiān xián jī yuè,
shí lái kāi kǒu xiào shān chuān。
tián yuán tí niǎo sān chūn yuè,
jiāng hǎi biǎn zhōu wàn lǐ tiān。
hé jì tuō shēn lái cǐ lǎo,
qīng shān bái fā liǎng wàng nián 。