闻倪正甫尚书台评

(宋代)王迈

人从捷径博公侯,一老堂堂去不留。谁向帝前谗陆贽,不令王所着居州。修名已立公何欠,直道难行国可忧。安得上方三尺剑,为渠断取佞臣头。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《闻倪正甫尚书台评》拼音标注

wén ní zhèng fǔ shàng shū tái píng
rén cóng jié jìng bó gōng hóu,
yī lǎo táng táng qù bù líu。
shúi xiàng dì qián chán lù zhì,
bù lìng wáng suǒ zháo jū zhōu。
xīu míng yǐ lì gōng hé qiàn,
zhí dào nán xíng guó kě yōu。
ān dé shàng fāng sān chǐ jiàn,
wèi qú duàn qǔ nìng chén tóu 。