师心主人作飞锡岩

(宋代)王迈

岩头古佛留心印,岩下高人新受持。佛变本来无隐现,人於悟处领希夷。莫嫌梦里还谈梦,且看奇中更有奇。他日证成罗汉果,相逢不必问伊谁。

王迈

王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。

《师心主人作飞锡岩》拼音标注

shī xīn zhǔ rén zuò fēi xí yán
yán tóu gǔ fó líu xīn yìn,
yán xià gāo rén xīn shòu chí。
fó biàn běn lái wú yǐn xiàn,
rén yú wù chù lǐng xī yí。
mò xián mèng lǐ huán tán mèng,
qiě kàn qí zhōng gèng yǒu qí。
tā rì zhèng chéng luō hàn guǒ,
xiāng féng bù bì wèn yī shúi 。