贺表兄傅仁仲常后院生男
(宋代)王迈
王迈
王迈(1184~1248) ,南宋诗人。字实之,一作贯之。自号臞轩居士。今福建仙游县园庄镇(旧称慈孝里)人。嘉定十年(1217)进士,经历南外睦宗院教授、漳州通判等职。为人刚直敢言,刘克庄曾以"策好人争诵,名高士责全"诗句相赠。后来他由于应诏直言,被台官弹劾而降职。淳□中,主持邵武军事务,死后追封为司农少卿。
《贺表兄傅仁仲常后院生男》拼音标注
hè biǎo xiōng fù rén zhòng cháng hòu yuàn shēng nán
xī jūn yǔ wǒ yè dùi chuáng,
zhī jūn zhù yì xuǎn zhuān fáng。
wèi yán dōng lín yǒu nv̌ bǎo,
hú bù zhǔ zhī yún hūi táng。
jūn shí wèi wǒ yī sǒng yǒng,
yǐ dǒu liàng jīn mǎi jiāo chǒng。
xiǎo jūn yǒu dé bǐ mèng guāng,
bù dù bù tián húi pàn zhòng。
xuán zài xiān guǒ jié zǐ chí,
sān nián nǎi zì yù lín ér。
jūn jiā duō chǎn wò wā zhǒng,
yīng wù shēng lái gǔ dìng qí。
mò xián wài jiā bù zú shù,
yǒu zǐ duān néng yí qí mǔ。
jìu wén luò xìu yǒu bó rén,
jīn jiàn yīng niáng shēng ā wǔ。
xuān táng yī xiào yán shēng chūn,
cóng cǐ hán yí rì nòng sūn。
tā rì gōng hóu dāng gǔn gǔn,
fèng jiāng jǐu zǐ jù qīng yún。
xī qián lì shì rén zhēng mì,
wǒ dú líu xián bù néng dé。
jiǎ ráo cǐ shì qīng wú gōng,
bù dào jiàn xián gōng dì yī 。