柳敬亭说书行

(清代)汪懋麟

田巴既没蒯通死,陆贾郦生呼不起。后人口喫舌复僵,雄辨谁能矜爪觜。

吴陵有老年八十,白发数茎而已矣。两眼未暗耳未聋,犹见摇唇利牙齿。

小时抵掌公相前,谭玄说鬼皆虚尔。开端抵死要惊人,听者如痴杂悲喜。

盛名一时走南北,敬亭其字柳其氏。英雄盗贼传最神,形模出处真奇诡。

耳边恍闻金铁声,舞槊横戈疾如矢。击节据案时一呼,霹雳迸裂空山里。

激昂慷慨更周致,文章仿佛龙门史。老去流落江左间,后来谭者皆糠秕。

朱门十过九为墟,开元清泪如铅水。长安客舍忽相见,龙钟一老胡来此。

剪镫为我说《齐谐》,壮如击筑歌燕市。君不见原尝春陵不可作,当日纷纷夸养士。

鸡鸣狗盗称上客,玳瑁为簪珠作履。此老若生战国时,游谭任侠差堪比。

如今五族亦豪侈,黄金如山罗锦绮。尔有此舌足致之,况复世人皆用耳。

但得饱食归故乡,柳乎柳乎谭可止

汪懋麟

汪懋麟[公元一六四o年至一六八八年]字季角,号蛟门,江苏江都人。生于明思宗崇祯十三年,卒于清圣祖康熙二十七年,年四十九岁。康熙六年(公元一六六七年)进士,授内阁中书。因徐乾学荐,以刑部主事入史馆充纂修官,与修明史,撰述最富。吏才尤通敏。旋罢归,杜门谢宾客,昼治经,夜读史,日事研究,锐意成一家言。方三年,遽得疾卒。懋麟与汪楫同里同有诗名,时称“二汪”。著有百尺梧桐阁集二十六卷,《清史列传》行于世。

《柳敬亭说书行》拼音标注

lǐu jìng tíng shuō shū xíng
tián bā jì méi kuǎi tōng sǐ,
lù jiǎ lì shēng hū bù qǐ。
hòu rén kǒu chī shé fù jiāng,
xióng biàn shúi néng jīn zhuǎ zī。
wú líng yǒu lǎo nián bā shí,
bái fā shù jīng ér yǐ yǐ。
liǎng yǎn wèi àn ěr wèi lóng,
yóu jiàn yáo chún lì yá chǐ。
xiǎo shí dǐ zhǎng gōng xiāng qián,
tán xuán shuō gǔi jiē xū ěr。
kāi duān dǐ sǐ yào liáng rén,
tīng zhě rú chī zá bēi xǐ。
shèng míng yī shí zǒu nán běi,
jìng tíng qí zì lǐu qí shì。
yīng xióng dào zéi chuán zùi shén,
xíng mó chū chù zhēn qí gǔi。
ěr biān huǎng wén jīn tiě shēng,
wǔ shuò héng gē jí rú shǐ。
jí jié jù àn shí yī hū,
pī lì bèng liè kōng shān lǐ。
jī áng kāng kǎi gèng zhōu zhì,
wén zhāng fǎng fó lóng mén shǐ。
lǎo qù líu luò jiāng zuǒ jiān,
hòu lái tán zhě jiē kāng bǐ。
zhū mén shí guò jǐu wèi xū,
kāi yuán qīng lèi rú qiān shǔi。
cháng ān kè shè hū xiāng jiàn,
lóng zhōng yī lǎo hú lái cǐ。
jiǎn dēng wèi wǒ shuō 《 qí xié 》,
zhuàng rú jí zhú gē yàn shì。
jūn bù jiàn yuán cháng chūn líng bù kě zuò,
dāng rì fēn fēn kuā yǎng shì。
jī míng gǒu dào chēng shàng kè,
dài mào wèi zān zhū zuò lv̌。
cǐ lǎo ruò shēng zhàn guó shí,
yóu tán rèn xiá chà kān bǐ。
rú jīn wǔ zú yì háo chǐ,
huáng jīn rú shān luō jǐn qǐ。
ěr yǒu cǐ shé zú zhì zhī,
kuàng fù shì rén jiē yòng ěr。
dàn dé bǎo shí gūi gù xiāng,
lǐu hū lǐu hū tán kě zhǐ。