关山行

(清代)汪轫

关山秋草风萧瑟,戍角悲笳听不得。月照角人望远心,霜吹暮马苍黄色。

黄云黯黯没金微,万里无人一雁飞。故乡此夜寒砧泪,尽入沙场战士衣。

汪轫

(1711—1767)江西武宁人,字辇云,一字迂行,号鱼亭。乾隆优贡生,官吉水训导。治古文有名当世,尤好为诗。与蒋士铨相亲,又以工诗齐名。少时孤贫,为人戆直。有《鱼亭诗钞》、《藻香馆词》。

《关山行》拼音标注

guān shān xíng
guān shān qīu cǎo fēng xiāo sè,
shù jiǎo bēi jiā tīng bù dé。
yuè zhào jiǎo rén wàng yuǎn xīn,
shuāng chūi mù mǎ cāng huáng sè。
huáng yún àn àn méi jīn wēi,
wàn lǐ wú rén yī yàn fēi。
gù xiāng cǐ yè hán zhēn lèi,
jǐn rù shā cháng zhàn shì yī。