从武帝琅邪城讲武应诏诗

(南北朝)王融

治兵闻鲁策,训旅见周篇。教民良不弃,任智理恒全。

白日映丹羽,赪霞文翠旃。凌山炫组甲,带水被戎船。

凝葭郁摧怆,清管乍联绵。早逢文化洽,复属武功宣。

愿陪玉銮右,一举扫燕然。

王融

(467—493)南朝齐琅邪临沂人,字元长。王僧达孙。博涉有文才。举秀才,累迁太子舍人。竟陵王萧子良特相友好,为“西邸八友”之一。欲兴家业,上书武帝求自试,迁秘书丞。帝幸芳林园,禊宴朝臣,使融为《曲水诗序》,文藻富丽,当世称之。后子良复奉融为宁朔将军、军主。及武帝病笃,融欲矫诏立子良,事败,郁林王即位,收狱赐死。融文辞捷速,为永明体代表作家。今存《王宁朔集》辑本。

《从武帝琅邪城讲武应诏诗》拼音标注

cóng wǔ dì láng xié chéng jiǎng wǔ yìng zhào shī
zhì bīng wén lǔ cè,
xùn lv̌ jiàn zhōu piān。
jiào mín liáng bù qì,
rèn zhì lǐ héng quán。
bái rì yìng dān yǔ,
chēng xiá wén cùi zhān。
líng shān xuàn zǔ jiǎ,
dài shǔi bèi róng chuán。
níng jiā yù cūi chuàng,
qīng guǎn zhà lián mián。
zǎo féng wén huà qià,
fù shǔ wǔ gōng xuān。
yuàn péi yù luán yòu,
yī jǔ sǎo yàn rán。