客平昌两次皆苦霖雨拨闷成什

(清代)王汝璧

暗雨过亭午,羁愁连夜分。龙钟千个竹,狼藉一山云。

冷磷依檠动,奇鸧逼枕闻。晓看旧巾角,又是瘴霾薰。

王汝璧

王汝璧(1746-1806)字镇之,四川铜梁人,乾隆三十一年(1766)进士,官至刑部侍郎。其诗专学韩愈,力洗凡庸,著有《铜梁山人诗集》。

《客平昌两次皆苦霖雨拨闷成什》拼音标注

kè píng chāng liǎng cì jiē kǔ lín yǔ bō mèn chéng shí
àn yǔ guò tíng wǔ,
jī chóu lián yè fēn。
lóng zhōng qiān gè zhú,
láng jiè yī shān yún。
lěng lín yī qíng dòng,
qí cāng bī zhěn wén。
xiǎo kàn jìu jīn jiǎo,
yòu shì zhàng mái xūn。