代闺人怨

(明代)王汝玉

璧月鉴朱扉,金风复动帏。熏炉添夕烬,华动散炎辉。

孤人处兰室,荡子别金微。月蓂频陨谢,春草屡芳菲。

腕玉销璚钏,啼珠染翠衣。调弦閒宝瑟,织锦罢鸣机。

夜衾怀嬿婉,晨镜惜容徽。梦畏灵鸡唤,心惊旅雁飞。

往岁从征北,连年属建威。马邑方无戍,龙城已解围。

念兹桃李月,那能独不归。

王汝玉

(?—1415)明苏州府长洲人,本名璲,以字行,号青城山人。少从杨维桢学。落笔数千言,文不加点。年十七中浙江乡试。洪武末以荐摄郡学教授,擢翰林五经博士。永乐初进春坊赞善,预修《永乐大典》。声名大噪,出诸老臣上,遂被轻薄名。后坐解缙累,下诏狱论死。有《青城山人集》。

《代闺人怨》拼音标注

dài gūi rén yuàn
bì yuè jiàn zhū fēi,
jīn fēng fù dòng wéi。
xūn lú tiān xī jìn,
huá dòng sàn yán hūi。
gū rén chù lán shì,
dàng zǐ bié jīn wēi。
yuè míng pín yǔn xiè,
chūn cǎo lv̌ fāng fēi。
wàn yù xiāo qióng chuàn,
tí zhū rǎn cùi yī。
diào xián xián bǎo sè,
zhī jǐn bà míng jī。
yè qīn huái yàn wǎn,
chén jìng xī róng hūi。
mèng wèi líng jī huàn,
xīn liáng lv̌ yàn fēi。
wǎng sùi cóng zhēng běi,
lián nián shǔ jiàn wēi。
mǎ yì fāng wú shù,
lóng chéng yǐ jiě wéi。
niàn zī táo lǐ yuè,
nà néng dú bù gūi。