送太守之官
(明代)王汝玉
瓦缶获登荐,洗罍宁见珍。巴童更倡和,岂复歌阳春。
吁嗟去古远,大雅将谁陈。圣朝复敦朴,清风荡嚣尘。
多君秉高志,卓荦思超伦。晚生际今世,尚友怀古人。
亨衢纵逸辔,天池跃脩鳞。分符守名郡,治本归清真。
香凝燕寝昼,吏散公庭春。乃知汲长孺,卧理淮南民。
孰云世日降,此道非殊伦。劝君终努力,垂辉映无垠。

王汝玉
(?—1415)明苏州府长洲人,本名璲,以字行,号青城山人。少从杨维桢学。落笔数千言,文不加点。年十七中浙江乡试。洪武末以荐摄郡学教授,擢翰林五经博士。永乐初进春坊赞善,预修《永乐大典》。声名大噪,出诸老臣上,遂被轻薄名。后坐解缙累,下诏狱论死。有《青城山人集》。
《送太守之官》拼音标注
sòng tài shǒu zhī guān
wǎ fǒu huò dēng jiàn,
xǐ léi níng jiàn zhēn。
bā tóng gèng chàng hé,
qǐ fù gē yáng chūn。
xū jiē qù gǔ yuǎn,
dà yǎ jiāng shúi chén。
shèng zhāo fù dūn pò,
qīng fēng dàng xiāo chén。
duō jūn bǐng gāo zhì,
zhuō luò sī chāo lún。
wǎn shēng jì jīn shì,
shàng yǒu huái gǔ rén。
hēng qú zòng yì pèi,
tiān chí yuè xīu lín。
fēn fú shǒu míng jùn,
zhì běn gūi qīng zhēn。
xiāng níng yàn qǐn zhòu,
lì sàn gōng tíng chūn。
nǎi zhī jí cháng rú,
wò lǐ huái nán mín。
shú yún shì rì jiàng,
cǐ dào fēi shū lún。
quàn jūn zhōng nǔ lì,
chúi hūi yìng wú yín。